Cứ tận hưởng những ngày lười biếng

CỨ TẬN HƯỞNG NHỮNG NGÀY LƯỜI BIẾNG

Chúng ta đều được dạy rằng phải tự kỷ luật bản thân, phải nghĩ tích cực, hành động tích cực và làm càng nhiều điều ý nghĩa càng tốt. Nhưng, để cân bằng cuộc sống vốn dĩ tất bật này, ta cũng cần những ngày lười biếng.

Đó là một ngày trời mưa, con mèo mập ú cuộn tròn thân mình lim dim ngái ngủ cạnh đôi bàn chân co ro của bạn. Bạn cho phép mình thức dậy muộn hơn một chút. Tận hưởng khoảnh khắc lãng mạn và ấm áp nhất của cuộc đời. Sau đó, tỉnh dậy, đứng khoanh tay nhìn ngắm những giọt nước mưa lăn trường trên bậu kính cửa sổ. Giọt nước trắng gột sảnh cả suy tư, âu lo và tất cả bao muộn phiền để trả lời dòng suối tâm hồn mát lành, thanh khiết.

Bạn có nhớ những ngày còn bé xíu, bạn vụt chạy và la hét hạnh phúc trong cơn mưa. Từng giọt lăn òa lên gò má ngây thơ, đôi chân ướt sũng và cả thân hình nhảy múa. Đôi khi, lười biếng một chút cũng đưa ta về trạng thái của những ngày ấu thơ. Không suy nghĩ, không mệt lòng.

Có một nhà thiết kế nội thất nào đó từng trả lời câu hỏi phỏng vấn “điều ông thích làm nhất trong lúc rảnh rỗi là gì?, ông trả lời “Là không làm gì cả.” Giờ đây, tôi nhận thấy tính triết lý của câu nói ấy thật sâu sắc. Con người cứ mải mải làm việc, và không cho phép đầu óc của họ rỗng không. Ngay cả khi họ không làm thì đầu óc của họ vẫn làm. Vậy vẫn chưa phải là “không làm gì cả.”

Những ngày chủ nhật, thứ 7 nên là những ngày tập trung vào sở thích cá nhân và tốt hơn hết là học cách “lười biếng” một xíu. Bạn tự pha cho mình một ly trà nóng ấm, nhìn bâng quơ ra lòng đường phố tấp nập và tận hưởng tối đa thế giới riêng tư của chính mình. Đó là khi năng lượng của chúng ta ở mức cân bằng nhất, đầu óc thư thái nhất, tinh thần an yên nhất.

Chuyện kể rằng, hồi xưa có hai người bạn An Mã và Bạch Nhân chơi thân với nhau. An Mã mơ ước sau này sẽ là một thương gia giàu có. Bạch Nhân ước mơ sẽ là nhà triết học. Cả hai đều có chí hướng riêng và đều nỗ lực hết mình để đạt đến mục tiêu sau cùng của mình.

Và 20 năm sau, An Mã cũng trở thành một thương gia sống trên núi tiền. Còn Bạch Nhân lúc ấy đã là một triết gia có tiếng tăm với 12 tác phẩm triết học, và nhiều cuốn trong đó được xuất bản ở nước ngoài. Như lời hẹn năm xưa, cả hai gặp nhau để kể về con đường đi đến ước mơ của chính mình. An Mã già đi trông thấy với những nếp nhăn của bao âu lo và suy tư. Còn Bạch Nhân điềm nhiên và bình tĩnh đến bất ngờ. Ở tuổi 40, Bạch Nhân trẻ như 30.

An Mã bất ngờ hỏi: “Sao bạn trẻ và an yên quá!”

Bạch Nhân mỉm cười: “Cũng vì lười biếng và ít lo âu nên thành ra người cứ trẻ hoài.”

“Bạn nói bạn lười biếng, nhưng kho tàng tri thức bạn để lại lại chẳng tỏ ra bạn là kẻ lười biếng chút nào.”

“Lười biếng là cho phép đầu óc được thảnh thơi. Được thư giãn. Tôi cũng hay ra ngoài tản bộ, nhìn ngắm thế giới thay vì lo lắng và ưu phiền.”
“Ước gì tôi có cái của bạn. Dù giàu có nhưng tôi ngủ không yên giâc đêm nào. Cứ sợ việc kia không thành, hợp đồng kia có vấn đề, thế nên cái gì tôi cũng phải nhúng tay vào thành ra mệt mỏi”

“Tôi cũng gặp nhiều thương gia như ông. Nhưng, họ có lòng tin vào đội ngũ và chọn người giao việc đúng đắn nên thời gian ‘lười biếng’ của họ khá nhiều. Họ chơi gôn, đánh cờ vua, rồi du lịch khắp nơi… Tiền bạc suy cho cùng là vật ngoài thân, nếu để tiền bạc kiểm soát mình thì thành ra dở ông nhỉ. Mình mới phải là ông chủ của nó.”

An Mã nghe thế liền tỉnh ngộ. Từ đó, ông giao việc lại cho đội ngũ, xây dựng nhân sự hùng mạnh, gắn kết và theo thông điệp của Bạch Nhân, ông đi chơi gôn và du lịch khắp nơi để tận hưởng những ngày tháng lười biếng.

DƯƠNG XUÂN PHI

Ý kiến của mình là